DIỄN ĐÀN KIẾN THỨC

ÔN THI TOÁN

Thống kê Violet

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với DUY TIÊN - Thầy & Trò.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Văn thơ >

    Vô Đề

    (thương mến tặng em gái Quỳnh Lưu - Nghệ An)

     

     

    Trái tim tôi vẫn cằn khô sỏi đá

    Tâm hồn tôi cứ ngỡ đã già nua

    Hình hài tôi tàn tạ xác xơ

    Bởi bao lần đem tình yêu dâng hiến

     

     

    Mắt em xanh, xanh màu xanh của Biển

    Má em hồng, hồng màu nắng ban mai

    Mái tóc em dài vắt ngang triền sóng

    Bờ môi em thơm ngát hương nhài

     

     

    Rồi bất chợt bão giông ập đến

    Biển ầm ào gào thét tên em

    Gió quay cuồng làm tôi muốn nổi điên

    Khi vội gặp em bên triền cát vắng.

     

     

    Một ánh mắt em làm tôi chết lặng

    Nửa nụ cười nghiêng ngả trái tim yêu

    Ngàn vì sao lấp lánh giữa trời chiều

    Giữa hoang mạc tôi đi tìm nguồn sống

     

     

    Ở đâu có em ? Ở đâu có Biển ?

    Tôi hỏi tôi mà tôi ngỡ hỏi em

    Choàng tỉnh giấc , hóa ra mình đang mộng

    Giữa bình minh lồng lộng biển Quỳnh

                                                      

           Duy Tiên 14 tháng 2 năm 2008


    Nhắn tin cho tác giả
    Bùi Quỹ @ 00:24 04/04/2009
    Số lượt xem: 453
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến