DIỄN ĐÀN KIẾN THỨC

ÔN THI TOÁN

Thống kê Violet

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với DUY TIÊN - Thầy & Trò.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Dạ khúc cho tình nhân

    Nguồn: Phạm Phú Phước
    Người gửi: Phạm Phú Phước (trang riêng)
    Ngày gửi: 07h:38' 19-12-2010
    Dung lượng: 5.4 MB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

     

    Lê Uyên Phương là tên của đôi song ca tài danh Lê Uyên và Phương. Nhưng nhạc sĩ Phương không còn nữa. Tháng 12 năm ngoái 2009  là đúng 40 năm Lê Uyên hát những tình khúc do anh Phương sáng tác và cũng là 10 năm nhạc sĩ  Phương vĩnh viễn ra đi

    Tôi đã nghe nhạc của Lê Uyên Phương từ lâu, những câu nhạc quen thuộc, cứ hát nhưng không biết là nhạc của ai: "em ơi, xin em, xin em nói yêu đương đậm đà, để rồi ngày mai cách xa", "như hoa đem tin ngày buồn, như chim đau quên mùa xuân"... Mãi về sau khi một người bạn hát cho nghe bài Dạ khúc cho tình nhân, tôi thấy rất hay bèn hỏi là nhạc của ai, bạn tôi trả lời... của Tuấn Ngọc ???. Bắt đầu tìm hiểu về Lê Uyên Phương từ đó, những album, bài hát, từ cái tiêu đề, ca từ cho đến nhạc, nhất là nhạc, đã phảng phất vẻ khác người, đứng riêng một đôi trai gái thắm thiết yêu nhau trên bầu trời ca nhạc. Những tên album: Khi loài thú xa nhau, Tình như mây cõi lạ, Nỗi buồn dâng hiến..., những tên bài hát: Lời gọi chân mây, Vũng lầy của chúng ta, Ngồi lại trên đồi, Bài ca hạnh ngộ, Loài hươu đa cảm, Tình khúc cho em... phảng phất nét hiện sinh chủ nghĩa phổ biến trong giới văn nghệ sĩ trước 1975, mà vẫn có nét ái tình, u buồn, khát khao riêng biệt. Nếu như miền Nam lúc đó, đã có một Phạm Duy & Thái Thanh, với gốc gác Hà Nội xưa, đã có một Trịnh Công Sơn & Khánh Ly mang màu sắc Huế trầm mặc, hai phong cách lớn trên khung trời âm nhạc, thì bỗng dưng xuất hiện một đôi trai gái yêu nhau, họ đã mang khí trời Đà Lạt thổi vào đời sống văn nghệ lúc đó.

    Về tầm vóc, thật khó so sánh Lê Uyên Phương với Trịnh Công Sơn hay Phạm Duy. Trịnh Công Sơn có một khối lượng tác phẩm lớn với ngôn từ uyên ảo. Phạm Duy có một lượng tác phẩm đồ sộ, phong phú và sáng tạo hơn nhiều về mặt âm nhạc. Lê Uyên & Phương thì chỉ có những bài hát về cuộc tình của họ, dường như ngoài hai con người yêu nhau kia ra, chẳng gì khác tồn tại: chiến tranh, chết chóc, cuộc sống khốn cùng...

    Nhưng xét từ một khía cạnh khác, Lê Uyên Phương có chỗ đứng ngang hàng với những "đại gia" âm nhạc kể trên. Nếu như nhạc Phạm Duy không tách rời cái số nhà 54 Hàng Dầu, nơi tác giả sinh ra (Nhà tôi ở phố Hàng Dầu, Số nhà năm bốn đứng đầu... du côn), không tách rời các làn điệu ngũ cung ba miền đất nước; nhạc Trịnh (phải nói là khá đơn điệu) là nhạc thất cung (ảnh hưởng nặng nề của giáo dục âm nhạc Pháp), thì Lê Uyên Phương, có lẽ là người đầu tiên tiếp nhận ảnh hưởng rock, blue, jazz Mỹ mà đem vào âm nhạc của chính mình, biến nó thành của mình không có chút nào ngượng ngập, khiên cưỡng. Nhạc Lê Uyên Phương trong khổ đau chân thực vẫn luôn tiềm ẩn sức sống và khát vọng rất riêng, như chính một lời hát: trong đau đớn điên cuồng đó, vun kiếp sống không ngơi. Họ sinh ra là để yêu nhau và ca hát, như mỗi lần từ Sài Gòn (nơi họ biểu diễn để kiếm sống), trở về Đà Lạt, để tiếp tục bên nhau và có những sáng tác mới về cuộc tình của chính mình:

     

     Lời bài hát : Dạ khúc cho tình nhân

    Ngày em thắp sao trời
    Chờ trăng gió lên khơi
    Mà mưa bão tơi bời
    Một ngày mưa bão không rơi
    Trên đôi vai thanh xuân
    Ướp hôn nồng bên gối đắm say
    Ánh sao trời theo gió rụng rơi đầy
    Cùng rót bao nhiêu ngày hoang
    Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn
    Ru người yêu dấu trong vùng trời đêm

    Vừa hoa nở tươi môi
    Tình nhân đã xa xôi
    Ðời ngăn cách nhau hoài
    Một lần thôi đã không thôi
    Yêu nhau trong lo âu
    Biết bao lần tha thiết nhớ mong
    Lá hoa rừng màu xóa đường quay về
    Làm ánh sao đêm lẻ loi
    Màu tối gương bên đèn soi
    Ân tình sâu vẫn trong đời thủy chung

    ĐK:

    Ðời mãi mãi mãi cách xa
    Dòng nước mắt nóng tiễn đữa
    Xin cho lần cuối
    Tình ấy đắm đuối thiết tha
    Vì qua bao nhiêu điêu linh
    Xót xa đắng cay trong đời

    ** Màn đêm mở huyệt sâu
    Mộng đầu xin dài lâu
    Một vì sao lạ rơi, nghe hồn tê tái
    trên dòng hương khói bay
    Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
    Nhớ thương sâu xin gởi người xa
    Khóc nhau trong cuộc đời
    Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô
    Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
    Chết bên nhau thật là hồn nhiên!


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    TVM xin chào chủ nhà! Gởi tặng thầy một flash nhạc trữ tình Dạ khúc cho tình nhân.

     Ghé thăm nhà tôi nhé ! ( Có cùng chuyên môn Toán đấy !) Thân chào !

    Avatar
    Rất cám ơn thầy! Chúc thầy luôn vui khỏe!
     
    Gửi ý kiến